Người Cũ Còn Thương (Phiên Bản Tri Ân)

Tác giảNguyễn Ngọc Thạch
Ngày xuất bản07-2015
Kích thước13 x 20.5 cm
Nhà xuất bảnNhà Xuất Bản Văn Học
Loại bìaBìa mềm
Số trang168

 

Người Cũ Còn Thương

“Như một tri ân, như một kỷ niệm đã cho chúng ta gặp nhau trong ngày mưa hôm đó

Từ Thạch với tất cả yêu thương!”

“Sau lần ra mắt đầu tiên thành công của Người Cũ Còn Thương cũng như đêm giao lưu tràn đầy cảm xúc cùng các bạn độc giả gần xa, Thạch quyết định ra mắt phiên bản tri ân như một lời cảm ơn chân thành nhất gởi đến mọi người.

Trong bản tri ân, sẽ là hình ảnh và những cảm xúc được ghi lại trong buổi tối Thạch và các bạn độc giả gặp nhau nói về “người cũ”, mưa lất phất ngoài kia.

Thạch đã đứng ký tên, nhìn thấy vài bạn người ướt mưa đến để mua một cuốn sách, nói rằng em xin lỗi vì không ở lại cùng anh được do người nhà đứng chờ dưới kia… Bạn không tưởng tượng được cảm xúc của Thạch lúc đó đâu.

Thạch quan niệm rằng, không có độc giả sẽ không có tác giả, nên tình cảm của các bạn là sức mạnh lớn lao nhất để Thạch tiếp tục việc viết sách của mình.

Người Cũ Còn Thương
Người Cũ Còn Thương

Trong lần ra mắt bản tri ân này, sẽ có phần viết thêm về “Nam” trong đời Thạch lẫn trong “Khóc giữa Sài Gòn”, có phần viết về những kỷ niệm đã trải qua cùng độc giả trong ngày ra mắt sách, có thêm khoảng hơn mười trang màu, chọn lọc và in những tấm hình kỷ niệm của buổi ra mắt sách… và mặc dù thêm những phần đó nhưng giá sách vẫn giữ nguyên như cũ.

Lần ra mắt bản tri ân này số lượng cũng không nhiều như sách lần trước, hi vọng rằng đây sẽ là một kỷ niệm giữa chúng ta “người buôn chữ” và “kẻ mua chữ”.

(Nguyễn Ngọc Thạch)

Người Cũ Còn Thương 

Nó đơn giản chỉ có một nỗi nhớ đặc quánh về người-nay-đã-thành-cũ.
Cuốn sách này sẽ ngập trong khói thuốc, rượu vang, nhạc sầu, nỗi nhớ, cơn đau và tình cảm dành cho một người không thể yêu được nữa. Và nó sẽ cứ lặp lại hoài một việc là “nhớ người cũ”.
Những ai vừa chia tay, tốt nhất đừng nên đọc nó. Những ai đã chia tay mà lòng còn vấn vương, còn thương người cũ thì tuyệt đối càng không nên đọc. Đọc đau ráng chịu, không đền tiền.
Nhưng thiết nghĩ, nhiều khi đau xong người ta mới tỉnh, mới nhắc mình nhớ là sau cơn đau ai cũng phải sống tiếp. Đời còn dài, đừng vùi lấp thanh xuân trong những nỗi đau nay đã-thành-cũ.
Người thương nay đã cũ, tình xưa nay đã dứt, chỉ còn nỗi đau mãi âm ỉ. Sẽ ra sao khi người đã cũ mà lòng vẫn còn thương, còn vương vấn mãi không thôi? Niềm đau khi nói ra lời chia tay liệu có bằng đớn đau những giờ phút đằng đẵng đáng sợ sau đó? Có đôi khi những tổn thương đó vượt mọi trải nghiệm cung bậc cảm xúc.
Nỗi đau đó là xót xa khi đôi bàn tay người đó không còn nắm lấy tay mình, là nuối tiếc khi những ước mơ tuột khỏi tầm với, là dường như mọi cánh cửa trước mặt đều đóng lại và chỉ còn cô đơn, tuyệt vọng.
Nhưng rồi nỗi đau nào cũng sẽ qua, chúng ta rồi cũng sẽ phải tự đứng lên để bước qua những cánh cửa đó và khi tâm bình yên, trái tim đã thôi thắt lại mà bình ổn nhịp đập, ta sẽ thấy những cánh cửa nào có khép lại, chỉ có bản thân khóa mình sau đó mà thôi. Những kỷ niệm xưa rồi cũng sẽ mờ dần, chỉ còn lại những hồi ức bất chợt ùa về trở thành những cảm xúc khó gọi tên.

Trích đoạn trong sách:

Chia tay, tự dưng có giai đoạn con người ta rơi vào vùng rỗng.

Rỗng, chỉ đơn giản là lúc người ta thấy trong đời mình thiếu đi một thứ thân quen, nhanh đến nỗi lúc nhận ra thiếu đã là lúc không thể tìm cách trám đầy. Chúng ta bình thản đón nhận rỗng, vẫn sống, vẫn học, vẫn làm, vẫn ăn, vẫn thở, bài tiết như bình thường, nhưng hiểu rằng… vẫn đang thiếu.

Rỗng đến đột ngột, như mới vừa hôm kia còn nắm tay đi chung, vậy mà ào một cái, tay trống không, đi ngoài đường chỉ còn biết cho vào hai túi áo khoác, tránh cái lạnh lướt qua kẽ tay, nghe tê buốt chạy dọc xuống tim. Thấy lòng sao mà rỗng.

Rỗng thẫn thờ, thơ thẩn, ngu ngơ. Ngồi coi xong bộ phim, bạn hỏi phim nói về cái gì cũng không biết. Hay đang nghe một bài nhạc, tự dưng mắt rưng rưng ngắn dài, hỏi tại sao, chỉ biết đổ hết cho lý do đang rỗng.

Rồi bày đặt ngà ngật say. Chỉ là uống bao nhiêu cũng hình như không đủ, lơ lửng bên trong, rỗng mà, đổ bao nhiêu mới cho đủ đầy. Để về đến nhà, nằm quặn người trên giường, nghe hai cơn say tình và rượu trộn lẫn, cồn cào.

Rỗng hay thức đêm, chẳng để làm gì, có khi nhấn nút thích điên cuồng những thứ trôi qua mắt trên mạng xã hội. Có khi dừng tay ở một dòng trạng thái tương tự bản thân, trầm ngâm rồi quyết định nhắn tin cho một người xa lạ, chưa từng nói chuyện, chỉ là muốn hỏi cho rõ coi người ta có đang rỗng như mình.

Đời vẹn toàn quá có gì vui, rỗng một chút để còn biết đâu là lối thoát.

 

Summary
Review Date
Reviewed Item
Đời vẹn toàn quá có gì vui, rỗng một chút để còn biết đâu là lối thoát.
Author Rating
51star1star1star1star1star

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here